Soi kèo góc U23 Iraq vs U23 Indonesia, 22h30 ngày 02/05
èogócUIraqvsUIndonesiahngàviệt nam bóng đá Pha lê - 01/05/2024 16:39 Kèo phạt góc
相关文章
- 、
-
Nhận định, soi kèo Southampton vs Wolves, 22h00 ngày 15/3: Cơ hội cho Bầy sói -
Truyện Kế Hoạch Liên Hôn Của Gia Tộc
Trần Qua tựa vào sau tấm bình phong, nghe thấy người đối diện nói một câu như vậy.
bình phong
"Kỉ niệm tốt nghiệp mười năm... Con biết... Ngày mai không được... Tới lúc đó rồi tính..."
Anh hút một hơi thuốc, nghe người nọ đứt quãng nói chuyện điện thoại, đang cảm thấy có chút thú vị thì gương mặt Diệp Tri Cẩn bất ngờ xuất hiện trước mặt anh, trong tay còn cầm điện thoại, lạnh lùng nhìn anh, nhàn nhạt mở miệng: "Nghe trộm người ta nói chuyện điện thoại thú vị lắm à?"
Hắn nói chuyện không có chủ ngữ, khiến Trần Qua nghi ngờ hắn có phải không biết tên mình hay không.
Trần Qua ngàn lần không ngờ có thể gặp Diệp Tri Cẩn ở buổi tụ họp bạn bè. Không phải anh với đối phương có dây dưa gì, thậm chí ngay giây phút đẩy cửa phòng bao kia anh còn hoàn toàn không nhớ có một bạn học cấp ba tên là Diệp Tri Cẩn. Nhưng khi anh nhìn thấy gương mặt lạnh lùng xinh đẹp kia, kí ức ùa về, ngay lập tức anh liền nhớ đến sườn mặt Diệp Tri Cẩn anh đã nhìn không biết bao nhiêu lần dưới ánh đèn sáng mờ của quán bar.
Ba năm cấp ba, Trần Qua và Diệp Tri Cẩn vô tình gặp nhau vô số lần ở quán bar đồng tính. Nếu như đổi lại là người khác, với duyên phận này nói không chừng Trần Qua sẽ có hứng thú phát triển một mối quan hệ khác ngoài quan hệ bạn học với đối phương, nhưng đối tượng là Diệp Tri Cẩn, vậy thì không được.
Dẫu sao Diệp Tri Cẩn cũng nổi tiếng đẹp lạnh lùng sang chảnh, luôn mang dáng vẻ bề trên cao ngạo, đối với ai cũng trưng ra vẻ mặt hờ hững, như một khối băng không bao giờ tan; mà Trần Qua lại thích kiểu người tình khôn khéo nghe lời, tốt nhất là dâm một chút, như vậy chơi mới thú vị.
Khi đó hôn nhân đồng giới còn chưa được hợp pháp hóa, Trần Qua vô tình bại lộ tính hướng của mình, hiển nhiên Diệp Tri Cẩn cũng vậy, hai người nắm giữ bí mật của đối phương nhưng ngầm giữ im lặng, mạnh ai nấy chơi nước sông không phạm nước giếng. Vì vậy ba năm qua, trong trí nhớ mơ hồ của Trần Qua, lần cùng nhau xuất hiện của anh với Diệp Tri Cẩn dường như chỉ có ở đại hội thể thao nào đó anh cõng Diệp Tri Cẩn bị say nắng lúc thi chạy cự ly dài đến phòng y tế mà thôi.
Khuôn mặt tái nhợt nằm trên giường bệnh trùng với dáng người lạnh lùng trước mặt, Trần Qua kẹp điếu thuốc chỉ ba chữ to "Khu hút thuốc" gắn trên tường, vô tội nhún vai với Diệp Tri Cẩn.
Diệp Tri Cẩn không nói gì, trả lại cho anh một ánh mắt lạnh như băng, sượt vai anh bước qua.
Nhìn từ góc độ này sườn mặt Diệp Tri Cẩn vô cùng quyến rũ, ngũ quan sắc nét tinh xảo, ánh nhìn lướt nhẹ rõ ràng mang theo gió bão lạnh lùng nhưng dưới ánh đèn mờ tối mập mờ nhìn qua càng giống như nửa mời gọi nửa cự tuyệt.
Đột nhiên anh cảm giác Diệp Tri Cẩn có chút ý như thế, chí ít đôi mắt kia rất đẹp, lúc không khóc thì dạt dào tình cảm, không biết lúc lên giường khóc lên sẽ có sắc thái gì.
Điện thoại di động reo một cái, trên màn hình hiện lên dòng tin nhắn ngắn: Gặp mặt đẩy sang ngày mai, thời gian địa điểm như cũ, không tới nữa thì vĩnh viễn đừng về nhà.
Nhìn xem, ngay cả nguyên nhân tới tham gia tụ họp của bọn họ cũng ăn ý như thế.
Anh cất điện thoại di động, hút một hơi thuốc lá, nhả một vòng khói về phía bóng lưng gầy xa xa của Diệp Tri Cẩn.
Hai người một trước một sau trở lại phòng bao, tất cả bạn học cũ có mặt đồng loạt nâng ly rượu, không biết ai hô lên: "Vì thanh xuân!"
Xuyên qua hơi nóng bốc lên từ nồi lẩu, khóe miệng Trần Qua nhếch thành một nụ cười, hướng về phía Diệp Tri Cẩn ở đối diện, nói theo mọi người: "Vì thanh xuân!"
"Vì thanh xuân!"
Diệp Tri Cẩn hơi nheo mắt lại.
Hai người trao đổi ánh mắt, Trần Qua biết mình đã lấy được một đêm tuyệt vời.
Đêm khuya mười một giờ, trên giường lớn của phòng ngủ chính trong căn phòng cao nhất tại khách sạn, Diệp Tri Cẩn ngồi trên người Trần Qua đưa lưng về phía anh, trong miệng là vật đàn ông mạnh mẽ tanh nồng. Hắn cúi đầu, ngón tay thon dài trắng như tuyết cầm phần gốc dương v*t, thè ra một đoạn đầu lưỡi đỏ tươi tỉ mỉ liếm mút. Trần Qua tựa vào đầu giường, hai ngón tay tùy ý khuấy đảo huyệt sau ướt át của Diệp Tri Cẩn, gằn lên theo động tác của hắn, đưa tay vỗ cánh mông tròn trịa của hắn một cái, trầm giọng nói: "Đừng nghịch."
Diệp Tri Cẩn lớn lên có khuôn mặt bạc tình nhưng không ngờ trên giường lại hợp lòng người như vậy. Hai người vuốt ve an ủi một trận ở bồn tắm rồi kéo nhau lên giường, không cần Trần Qua mở miệng hắn liền bú cho anh. Trần Qua bảo hắn đừng "nghịch" hắn cũng thành thật không "nghịch", ngoan ngoãn nuốt quy đầu to lớn kia vào trong miệng, dùng môi lưỡi bao quanh, khó khăn mút vào, nước mắt bị ép tràn ra khóe mi.
Trần Qua thở dài thỏa mãn, cắm ngón tay vào sâu hơn như ban thưởng, móc ngoáy đè ép nơi nào đó trong cơ thể hắn một cách điêu luyện. Diệp Tri Cẩn nhỏ giọng rên rỉ một tiếng, chân mềm nhũn ngồi xuống người Trần Qua.
"Không được hả?" Trần Qua vỗ vỗ eo hắn một cái, "Cục cưng, nào, đứng lên."
Diệp Tri Cẩn mềm nhũn không động đậy, xoa xoa cùi chỏ vào bụng Trần Qua, quay đầu u oán nhìn anh.
Trong mắt hắn còn vương nước, đôi môi mỏng ửng hồng sưng tấy, khóe miệng dính một ít tinh dịch đục ngầu, cái trừng mắt này càng giống như đang nũng nịu hơn.
Trần Qua bị hắn trừng mà càng cứng hơn, bóp eo rồi bế hắn lên đổi hướng, trở mình đè lên hắn, bảo hắn dạng chân ra. Diệp Tri Cẩn nhắm hai mắt dồn dập thở gấp, mặt đỏ ửng, hắn nâng một chân lên rồi nắm lấy chân mình, lộ ra huyệt nhỏ đáng yêu ngượng ngùng trong bóng tối.
Trần Qua đeo bao, quẹt gel bôi trơn còn dư lên miệng huyệt của hắn, ác ý ấn hai cái, chọc cho lông mi thật dài giống như cánh bướm của Diệp Tri Cẩn run rẩy, cố ý trêu chọc hắn: "Lâu rồi chưa làm à? Còn chưa cắm vào mà đã kích động vậy ư?"
Mặt Diệp Tri Cẩn càng đỏ hơn, hắn run rẩy mở mắt ra, hơi thở hổn hển nói: "Cậu, cậu có làm được không vậy?"
"> -
Computex 2011: “khủng hoảng” vì tablet
>>Clip quái vật quay được bằng iPhone
"> -
Truyện Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
"Hừ, anh cũng trốn ở nước ngoài mười mấy năm đấy thôi? Chúng mình cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân!" Nghiêm Nặc lại bật chế độ hờn dỗi: "anh trở về tiếp nhận sản nghiệp của gia tộc, tôi kiếm chỗ đi làm, có gì không đúng?"
"Ok ok ok, em nói gì cũng đúng cả."_Tông Minh Hạo đôi mắt rũ xuống, dáng vẻ bất đắc dĩ, đổi chủ đề: "Anh cả của em có phải đã lâu không về rồi đúng không?"
Nghiêm Nặc bĩu môi một cái: "Anh ấy có khác gì anh đâu, chết sống trốn ở nước ngoài không chịu về, chuyện trong nhà đều giao hết cho anh hai, bản thân thì không chịu làm bất cứ một việc gì."
Tông Minh Hạo khẽ nở nụ cười, không đấu võ mồm với Nghiêm Nặc nữa, quay đầu nói với Tần Lục Nguyệt: "Tôi đến công ty, các cô cứ chơi đi."
Tần Lục Nguyệt gật đầu: "Ừ."
Ánh mắt hai người chạm nhau, dường như có gì đó đang dần thay đổi trong mắt họ.
Sau khi Tông Minh Hạo đi, Nghiêm Nặc dạo một vòng quanh phòng, nói: "Câu ở nhà không thấy buồn chán à?"
"Không."_Tần Lục Nguyệt trả lời: "Mình có rất nhiều phải làm, như vậy, sao buồn chán được?"
Nghiêm Nặc đứng trước mặt của Tần Lục Nguyệt nói: "Nhưng một mình mình ở nhà rất buồn, rất chán. Anh hai luôn bận rộn với công việc, không chơi với mình. Bố mẹ thì ngày ngày chỉ biết bồi dưỡng tình cảm, rải thức ăn cho chó (phát cẩu lương – show ân ái cho mọi người xem, làm cho mọi người cảm thấy ghen tị). Cả nhà từ trên xuống dưới chỉ biết một mực cung kính mình, không ai dám nói chuyện mới mình quá mội hai câu. Lục Nguyệt, mình rất cô đơn."
Tần Lục Nguyệt gật đầu: "Ừ, Mình hiểu."
"Cậu thì sao? Từ trước tới giờ, cậu chưa bao giờ cảm thấy cô đơn sao?"_Nghiêm Nặc hỏi.
Tần Lục Nguyệt kéo Nghiêm Nặc lên vườn hoa trên lầu ba, người giúp việc mang cà phê và bánh ngọt đến, hai người bắt đầu nói chuyện phiếm, thưởng thức bữa trà chiều.
"Mình đương nhiên cũng có những lúc cô đơn, nhưng nếu như bận rộn, mình sẽ không cảm thấy cô đơn nữa."_Tần Lục Nguyệt chầm chậm trả lời: "Nhất là bây giờ, mình mới biết có rất nhiều, rất nhiều chuyện buộc mình phải đi, không được dừng lại. Tiểu Nặc, nếu như cậu muốn đi làm chung với mình, cậu cũng sẽ rất bận đấy."
"Tốt, Mình cũng chán cảnh nhàn rỗi của chính mình rồi. Bận rộn thì bận rộn!"_Nghiêm Nặc bày ra vẻ hoàn toàn không có vấn đề gì: "Có cậu làm bạn là được rồi!"
Tần Lục Nguyệt mỉm cười, không nói gì.
Nghiêm Nặc ở biệt viện Tây Trang đến tối, Nghiêm Sâm lái xe tới đón, cô mới lưu luyến rời đi.
Nghiêm Sâm thấy Nghiêm Nặc thích Tần Lục Nguyệt như vậy, cũng phá lệ coi trọng nó.
"Hôm nay thật sự cảm ơn Tần tiểu thư đã chăm sóc Tiểu Nặc."_Nghiêm Sâm cười với Tần Lục Nguyệt: "Nếu như sau này có gì cần giúp đỡ, xin cứ nói."
"Tốt, vậy tôi không không khách khí."_Tần Lục Nguyệt cũng không phải loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no rồi mà từ chối, lập tức gật đầu, cười: "Vậy tôi không tiễn nữa! Tạm biệt!"
Nghiêm Sâm và Nghiêm Nặc vẫy tay với Tần Lục Nguyệt, lái xe rời khỏi biệt viện Tây Trang.
Vừa lên xe, Nghiêm Nặc hỏi Nghiêm Sâm: "Anh hai, có phải anh lại đi gặp Mễ Khả Nhi không?"
Nghiêm Sâm không trả lời.
Nghiêm Nặc bĩu môi một cái, ánh mắt sắc bén nhìn Nghiêm Sâm: "Thật không hiểu anh đang nghĩ cái gì nữa. Mễ Khả nhi kia rõ ràng là một trà xanh chính hiệu, anh còn coi cô ta là bảo bối! Em nói này, người phụ nữ như Tần Lục Nguyệt mới là tốt nhất! Em muốn đợi Tần Lục Nguyệt ly hôn với Tông Minh Hạo, sau đó sẽ giới thiệu cho anh cả!"
Nghiêm Sâm đưa tay xoa đầu Nghiêm Nặc: "Cô ngốc. Thích một người đâu cần lý do. Khả Nhi làm như vậy cũng có thể thông cảm được. Ai bảo anh không xuất sắc bằng Tông Minh Hạo? Từ nhỏ đến lớn, Tông Minh Hạo và anh cả vẫn luôn tỏa sáng nhất. Cho nên Khả Nhi thích Tông Minh Hạo, cũng là chuyện thường tình."
"Cắt!" Nghiêm Nặc chen ngang, quay đầu nhìn Tần Lục Nguyệt phía xa, lần thứ hai vẫy tay với nó, nói với Nghiêm Sâm: "Đợi anh hai trở về, em nhất định sẽ làm mối cho Lục Nguyệt và anh hai! Tông Minh Hạo không quý trọng, vậy hãy để cho người khác quý trọng là được rồi!"
"Em đừng lo chuyện bao đồng! Không phải em muốn đi làm sao? Đi thôi, công chúa nhỏ của anh, anh sẽ đưa em đi mua sắm một số cần thiết để đi làm!"_Nghiêm Sâm cưng chiều véo mũi Nghiêm Nặc: "Mẹ gọi điện thoại cho anh, nói phải chuẩn bị cho em thật tốt, không được để cho em chịu thiệt thòi."
Lúc này Nghiêm Nặc mới thấy vui vẻ: "Thế còn tạm được."
Cuối tuần cứ trôi qua như vậy.
--
Thứ hai đi làm, Tần Lục Nguyệt cảm thấy áp lực rất lớn!
Không cần đoán, cuối tuần qua đi, chắc chắn sẽ có một đống tin đồn đang chờ nó.
Quả nhiên, vừa đến công ty, còn chưa kịp quẹt thẻ, nó đã bị cô gái ở quầy lễ tân kéo qua một bên, kích động nói: "Tần Lục Nguyệt! Cô thành thật khai báo cho tôi, rốt cuộc làm sao mà cô quen biết được với đai thiếu gia của Tông gia? Cô đừng hòng lừa tôi! Vài lời trên diễn đàn kia của cô một chữ tôi cũng không tin! Trong hai năm qua, cuộc sống của cô ngoại trừ Trần Cao ra thì vẫn là Trần Cao, làm sao có thể có cơ hội quen biết một người đàn ông ưu tú như thế!"
Cô gái ở quầy lễ tân hỏi dồn dập, nước miếng bắn tung tóe, chỉ thiếu bay vào mặt Tần Lục Nguyệt nữa thôi.
">